Hễ là người, đều thương yêu
Chung bầu trời, cùng quả đất
Đức hạnh cao, danh tự cao
Người ta trọng, không danh tướng.
Người tài cao, danh vọng lớn
Mọi người phục, chẳng vì khoác.
Giúp được người, đừng ích kỷ
Người khác giỏi, chớ tị hiềm.
Giàu không nịnh, nghèo chớ chê
Cũ đừng chán, mới không mê.
Người đang bận, chớ quần rầy
Người không an, đừng phiền nhiễu
Khuyết điểm người, đừng soi mói
Chuyện riêng tư, tuyệt không nói.
Khen làm lành, là điều tốt
Người ta biết, cố gắng thêm.
Nói xấu người, làm việc xấu
Người ta ghét, hoạ tránh đâu.
Cùng khuyên thiện, rèn đạo đức
Lỗi không khuyên, đôi bên thiệt.
Nhận và cho, phân biệt rõ
Thà cho nhiều, nhận ít thôi.
Nhờ vả người, tự hỏi trước
Mình không muốn, chớ buộc người.
Ơn phải báo, oán nên quên
Oán cho qua, ơn nhớ mãi.
Với người làm, phải đoan nghiêm
Tuy đoan nghiêm, nhưng hiền hoà.
Cậy quyền thế, tâm không phục
Dùng đạo lý, họ phục ngay.